Tư Mạo
Học thuậtThân thiện
Định nghĩa
- Danh từ riêng:
- Tên một danh y, đạo sĩ nổi tiếng thời nhà Đường trong lịch sử Trung Quốc: "Tư Mạo" là tên tự của Tôn Tư Mạo, một nhân vật lịch sử vừa là thầy thuốc giỏi, vừa là người am hiểu thâm sâu về Đạo giáo (Lão Trang).
Ví dụ sử dụng
- Danh từ riêng:
- Sách "Thiên kim yếu phương" là một công trình y học quan trọng do Tư Mạo biên soạn.
- Tư Mạo từ chối làm quan dưới triều Tùy Văn Đế và Đường Cao Tông để lui về ẩn cư, nghiên cứu y thuật và đạo học.
Các cách sử dụng nâng cao
- "Thuật của Tư Mạo": thường dùng để chỉ những phương pháp chữa bệnh, dưỡng sinh hoặc triết lý sống gắn liền với tư tưởng và di sản của Tôn Tư Mạo.
- Ông ấy nghiên cứu sâu về thuật của Tư Mạo trong dưỡng sinh.
Biến thể và từ gần giống
- Tôn Tư Mạo: tên đầy đủ của nhân vật, là cách gọi trang trọng và phổ biến hơn trong sử sách.
- Tôn chân nhân: danh xưng tôn kính dành cho Tôn Tư Mạo, xuất phát từ địa vị của ông như một bậc chân nhân đắc đạo trong Đạo giáo.
Từ đồng nghĩa
- Danh y: thầy thuốc giỏi, nổi tiếng.
- Đạo sĩ: người tu hành theo Đạo giáo.
Thành ngữ liên quan
- "Ẩn cư như Tư Mạo": ví von về lối sống ẩn dật, xa lánh chốn quan trường để theo đuổi học vấn và đạo thuật, lấy hình mẫu từ Tôn Tư Mạo.
- Sau bao năm bon chen, ông cụ muốn tìm nơi thanh tịnh để ẩn cư như Tư Mạo.
- Tôn Tư Mạo đời Đường. Xem Thuốc điểm mắt rồng
- Tôn Tư Mạo người đất Hoa Nguyên, thông Bách gia chư tử, sành học thuyết Lão trang, ẩn ở núi Thái Bạch. Tùy Vân Đế có chiếu mời ông ra làm Quốc Tử Bác sĩ. ông không nhận. Vào năm Hiển Khánh, vua lại xuống chiếu mời ông giữ chức Gián Nghị Đại Phu, ông cũng cáo từ trở về núi. ông sành môn thuật số và làm thuốc. Có sách "Ngân hải tinh vi" và "Thiên kim yếu phương" truyền ở đời